Trang 1 trong tổng số 4 Em vốn định post vào thread chuyện lạ của em nhưng thấy nó dài quá nên em lập thread mới. Chuyện xảy ra với gia đình em cũng khá lâu, nay tự dưng em nhớ đến và kể lại cho các bác, đến bây giờ em vẫn sợ phải đi lên vùng cao, hoặc rừng rú, vì trong suy nghĩ của em ở trên đó rất nhiều cái kỳ lạ và huyễn hoặc. Em sẽ kể theo từng chuỗi những sự kiện mà họ nhà em đã gặp phải cho đến khi bên nhà em tìm được cách hoá giải những sự việc kì bí trên.
Phần 1: Bác em mất
Năm 2003, hồi đó em đang học lớp 6 thì ở trên quê ngoại báo tin xuống là bác họ em mất, bác mất vì bị ung thư gan, em nhớ ngày bác còn sống bác uống rượu nhiều lắm, có lẽ đó là do di chứng của rượu để lại. Em cũng ít gặp bác vì khoảng cách địa lý xa quá, mỗi năm em cũng chỉ được lên quê ngoại chơi có 1 , 2 lần, lần nào lên cũng thấy bác uống cả cốc rượu to đùng mỗi khi ăn cơm. Hồi đó em vẫn còn ngoan lắm, le te đi uống thử thấy cay quá thế là em khóc, chả hiểu sao lúc ấy to đầu rồi mà còn khóc, bác dỗ mãi mới được. Bây giờ em mà uống rượu thì chắc cũng có thằng phải khóc theo em.
Ở nhà năm đó là lúc em cũng sắp được nghỉ hè, nghe tin bác mất là bố con, bà cháu lục đục đưa nhau về quê. Lúc đó chỉ có bố em, bác cả, bà ngoại em và em đi thôi, hồi đó còn bé cũng chẳng thấy buồn nhiều lắm, chỉ thấy háo hức vì sắp được về quê và ngồi ôtô ngắm cảnh. Quê em ở Thanh Thủy - Phú Thọ, từ nhà em lên đó em nhớ không nhầm là hơn trăm cây, phải ngồi ôtô 4 tiếng đồng hồ và phải đi 2 chặng. Chặng 1 là đi từ em lên Hà nội, rồi chặng 2 từ Hà nội bắt đầu bắt xe Tu Vũ thẳng lên quê em. Em nhớ hồi bé mẹ với em hay đi lên quê toàn bắt nhầm xe Sơn Tây, mà từ đoạn đó sang bên quê em còn qua sông Đà nên lại phải mất 1 chuyến phà nữa mới lên được đúng quê em, lên đến nơi mẹ cứ bị mấy bác chửi suốt vì từ bé đã ở đấy mà còn không biết đường. Đi xa vậy mà em chả thấy buồn ngủ gì, trong khi đó bố và bác em thì đã ngáy o o rồi, chỉ có bà là ngồi khóc thút thít, có lẽ là thương bác, bác mất trẻ quá, năm đó bác mới có 42.
Lên đến nơi cũng hơn 12h, nhà bác giờ chỉ còn lác đác vài người đang dọn dẹp linh tinh, bà vừa lên đến nơi là khóc chạy vồ đến quan tài bác rồi nằm phủ phục ở đấy, mọi người sợ bà khóc mệt quá ngất ra đấy nên ai cũng lôi bà ra nhưng bà cứ vùng vằng nên cả nhà lại thôi. Bác em đi sớm quá để lại mình bác gái với 2 đứa con còn bé tí, ai nhìn cũng thương cho 3 mẹ con. Bác gái dọn vội mâm cơm ra để bố con, bác cháu ăn cho đỡ đói nhưng em chẳng đói mà cũng chẳng nuốt nổi bát cơm cúng lạnh ngắt nên ra sau nhà chơi.
Nhà bác em là 1 căn nhà ngói bình thường, đằng sau là 1 quả đồi, nó không cao lắm và thoai thoải nhìn rất đẹp, hồi đó ở quê em nhà nào cũng trồng sắn, nhà trồng ít thì chỉ trồng quanh quẩn ở vườn nhà thôi nhưng nhà trồng nhiều thì trồng cả ở trên đồi, có nhà cũng vì sắn mà giầu. Em nhớ ngày bé hay lên trên đó chơi đuổi nhau trốn tìm với mấy đứa trẻ con quanh đấy, rồi đùa nhau làm gẫy cả mấy luống sắn, cứ bị bác chửi suốt.
Em mò mò bước lên, phần là muốn lên xem lại nó như thế nào, phần còn lại là lên đi tiểu, vì ngồi xe mấy tiếng đồng hồ em tức hết bụng, mới đi được có 1 đoạn thì em thấy có 1 người mặc quần đen áo trắng và đội cái mũ cối đang đứng quay lưng lại phía em. Nghĩ bụng là chắc bố nào cũng mò lên đây đái nên em chả quan tâm, nhưng kì lạ là lúc em xả hết nước trong người xong rồi nhìn lên phía trên thì vẫn thấy ông ấy đứng quay mặt vào bụi cây chả biết để làm gì, thấy lạ nên em gọi:
- Chú ơi, chú làm gì đấy
Gọi 2, 3 hồi nhưng chẳng thấy ông ấy trả lời gì cả, tò mò nên em cũng chạy lên xem ông ấy đang nhìn cái gì mà chăm chú thế, nhưng quái lạ là chỗ ông ấy đứng cách em tầm 4, 5 mét thôi nhưng mà em đi mãi vẫn thấy mình còn cách ông ấy 1 đoạn khá xa, đồi thì thoai thoải nên leo được 1 tý là em bở hơi tai rồi. Mệt quá nên em đi xuống, vừa đi vừa nghĩ bụng chắc ông nào say đứng đái xong ngủ luôn trên đấy, xuống gần đến nơi em lại ngó lên trên 1 lần nữa nhưng lần này thì chả thấy ai đứng ở cái bụi cây đấy cả. Lúc đấy thì em cũng chỉ nghĩ là ông ấy lại bỏ đi đâu thôi nên đi vào nhà mà chả để ý gì nữa.
Tối đến, vì là ở quê lại gần đồi núi nên chỗ nhà bác em rất vắng cũng tại 1 phần là nó nằm sâu tít bên trong đường cái, bố em, bác Đại và em quyết định ngủ lại đây vì lo bác gái ở 1 mình sợ không dám ngủ. Thực ra còn có anh họ em là anh Quang - anh gọi bác em là cô và chị dâu ở đấy nhưng nhà anh chị ở tít cuối, với cả vợ anh đang mang bầu anh còn phải trông chị làm sao mà lên trông bác được, dì em cứ gạ em về nhà dì ngủ nhưng em theo bố nên không về.
Ở quê thì tầm 9h là đã yên ắng lắm rồi vì người nhà quê đi ngủ rất sớm. Em còn bé nên được ưu tiên ngủ trong nhà, giường kê cạnh quan tài, bố và bác Đại thì dải chiếu ngủ ngoài sân. Thực ra trong buồng trong còn giường nhưng vì giường đó trước lúc mất bác em đã nằm ở đấy, nên chỉ có bác gái và 2 em ngủ thôi, lúc đầu em cũng muốn chui vào đấy nằm cùng cho đỡ ghê vì bên nhà ngoài để quan tài, nhưng chả ai cho em ngủ mọi người bảo phải kiêng kị cái gì đó em cũng không biết.
Em ngủ cùng bà, bà chắc mệt nên đã ngủ từ trước rồi, em thì cứ trằn trọc mãi mà không tài nào ngủ được. Có lẽ vì lạ nhà, lạ giường, và cũng có lẽ vì sợ, trời mùa hè mà em cứ rét run chắc hơi người chết trong quan tài phả ra nên em thấy lạnh.
Nằm 1 lúc thì cũng thiu thiu ngủ mất. Em cũng không nhớ là mình đã ngủ được bao lâu tự dưng thấy lành lạnh nên tỉnh giấc, lúc đó em nhớ em vẫn chưa tỉnh hẳn và còn đang ngái ngủ, cái giường em nằm thì lại đối diện thẳng ra cổng, mắt vẫn lờ đờ nhìn ra đó để xem trời sáng chưa thì tự dưng thấy có một bóng đen lùi lũi bước từ cổng vào, hôm đó trăng sáng nên em nhìn rất rõ, vào tới gần thì em thấy đó là 1 người phụ nữ, đầu đội nón sùm sụp, kín mít, và trên vai đeo 1 cái bị. Nó không hẳn là bị mà giống như cái làn bằng vải ngày xưa các cụ hay dùng để đi chợ tay dắt theo 1 đứa bé. Lúc đầu em cứ tưởng là trời sáng rồi, vì bên ngoài trăng rất sáng, nên em nghĩ là bà hàng xóm nào sang rủ bác em đi chợ thôi. Nhưng bà ấy vào mà chẳng gọi hay hỏi ai gì cả, cứ lùi lũi đi vào, bà ấy đi rất nhẹ, em có cảm tưởng như là bà ấy đang bay chứ không phải đi. Đến gần cái hiên chỗ bố và bác Đại nằm thì cha mẹ ơi, lúc đó tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bà ấy đi qua người bố và bác mà họ vẫn không biết gì, vẫn ngáy ngủ đều đều. Rồi bà ấy lại gần cái quan tài và cứ đứng im như vậy. Để em miêu tả vị trí em nằm với vị trí cài quan tài cho các bác dễ hiểu, quan tài kê theo chiều dọc, đuôi quan tài hướng ra cửa, còn cái giường mà em nằm thì phần đầu chĩa vào phần thân của quan tài, cách chừng 0,5m, còn đuôi giường thì chĩa vào phía bức tường. Em nằm ngay ngoài, bà đó chỉ đứng cách em hơn 1m, lúc đó chỉ muốn ngoái cổ lại để gọi bà dậy xem là cái gì nhưng chỉ sợ bà kia biết mình vẫn còn thức thì chết. Em vẫn cố ti hí mắt lên để nhìn thì thấy bà ấy vẫn đứng đó, cố nhìn mặt xem là ai nhưng không tài nào nhìn được vì ánh đèn dầu quá bé, với lại bà ấy đội kiểu nón gì mà che gần hết mặt, còn đứa bé đi cùng thì lạ lắm, em thấy hình như nó không có khuôn mặt, chỉ là 1 khoảng trắng phẳng lì.. Phải khoảng gần một lúc lâu sau thì bà ấy quay người lại và đi ra phía cửa, nhưng lạ 1 điều là lúc vào em đã thấy bà ấy đi từ cổng vào, lúc bà ấy đi ra em cố nhìn ra cổng nhưng chẳng thấy bà ấy đâu, sợ quá, em nằm im rồi ngủ lúc nào không hay.
Phần 2: Đưa bác ra đồng
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì em
đã thấy mọi người lục đục chuẩn bị
để trưa mang quan tài nhập đất rồi.
Em cũng bắt đầu mò dậy, người hơi
mệt vì chuyện tối hôm qua, khi đi
qua quan tài em còn cố tình nhìn
xuống chỗ cái bà kia đứng để xem
có gì khác thường không thì thấy có
1 vũng nước, nhưng đã khô gần hết
rồi. Run quá nên em chạy luôn ra
đằng sau nhà rửa mặt. Không khí
buổi sáng sớm ở quê em thật dễ
chịu, có lẽ nó gần rừng, gần núi,
nếu mà được ở đây thì phổi em
phải xanh như tầu lá chuối. Đang
chải răng thì thấy bác gái em trên
nhà quát ầm lên, chẳng hiểu
chuyện gì nên em chạy lên xem, thì
thấy bác đang càu nhàu chửi mấy
con chuột chạy nhảy làm đổ ảnh
thờ của bác em. Lúc này da gà em
nổi hết lên, nghĩ đến chuyện tối
hôm qua, chẳng lẽ cái bà đó đã lật
ảnh thờ của bác em xuống. Vô lý,
nếu như vậy thì em phải nghe thấy
tiếng động và thấy bà ấy di chuyển
chứ, đằng này lúc đó chỉ thấy im
lặng. Cố gắng đẩy hết những suy
nghĩ ấy trong đầu ra, cũng mong nó
đúng là chuột chạy nhảy nên ảnh
bác bị đổ vì làm gì có lý do gì đâu
mà bà kia phá bác em. Em lại lật đật
chạy ra đằng sau đánh răng tiếp.
Ăn sáng xong xuôi chả có gì làm,
ngồi nghịch hết mọi thứ trong nhà,
nhìn bố và bác Đại cứ lăng xa lăng
xăng, đi đi lại lại mà em buồn cười.
Tình anh em có lẽ lúc sống ít được
gặp nhau, thì lúc người ta đi cố giúp
cho người ta đi được thoải mái. Con
người ta sống với nhau đôi khi cũng
chỉ cần vậy.
Gần trưa, em đã thấy mấy ông nào
đẩy cái xe bò ma (loại xe để chở
quan tài ra đồng) đến. Nghĩa trang
ở đó cách nhà bác em 1 đoạn khá
xa, ra đến đường cái phải đi ngược
lên 1 đoạn nữa mới đến. Gọi là
nghĩa trang cho oai thôi chứ thực ra
là 1 cái bãi tham ma, mộ chôn đủ
kiểu, lộn xộn chả theo 1 đường lối
nào. Lúc gần đưa bác em ra đồng
thì bà ngoại và bác gái em càng
khóc tợn, mấy đứa nhỏ thì vẫn cười
vẫn nô nhau được, có lẽ chúng nó
còn quá bé để biết bố chúng nó sắp
phải nằm trong đất mãi mãi.
Đúng giữa trưa thì mọi người bắt
đầu chuyển quan tài lên cái xe bò
ma. Lúc đầu chỉ có 4 anh thanh niên
xông xáo vào bê thôi, vật lộn 1 thôi
1 hồi thì mấy anh ấy kêu sao mà
nặng quá không bê nổi. Bác em thì
vốn dĩ đã nhỏ người, từ hồi bị bệnh
đến lúc mất thì người càng bé hơn vì
không ăn được gì chẳng lẽ mấy anh
thanh niên lại không vác nổi 1 ông
có hơn 40 cân. Bố và bác em vào
phụ 1 tay thì thấy đúng là nặng thật,
không thể nào bê được, giống như
bên trong đặt 1 tảng đá vậy. Lúc này
thì mọi người mới nghĩ chắc bác em
không muốn đi khỏi nhà rồi nên bác
gái vào bàn thờ thắp hương rồi
khấn.
Sau khi khấn xong thì mọi người vào
bê thử, thấy nhẹ tênh, đúng thật là
bác em vẫn nghe lời vợ. Nhưng khi
vừa ra đến đường cái thì lại không
thể nào đẩy được nữa, lại nặng như
lúc trước. Bác em vẫn không muốn
xa vợ con, vẫn muốn ở nhà. Mọi
người lại phải nghỉ, chỉ khổ thân bác
gái lúc bác trai sống đã chạy đôn
chạy đáo vay tiền để chữa bệnh cho
chồng, khi chồng chết thì vẫn phải
chạy đôn chạy đáo để đưa chồng đi.
Bác gái cứ khấn xong là xe lại bon
bon đi được, từ đó ra đến nghĩa
trang rất nhiều lần bác trai không
muốn đi. Nhưng cuối cùng thì bác
vẫn nghe lời vợ mà chịu nằm xuống
đất.
Phần 3: Con Lu và con Tô
Ở sau nhà bác em có xích 2 con
chó, 1 con là Lu, 1 con là Tô. Cả 2
đều là chó đen. Buổi trưa có đám
nên bác gái em phải xích 2 con chó
lại, sợ nó chạy loăng quăng lại cắn
người, bác ấy bảo 2 con chó ấy dữ
lắm, cứ thấy người lạ là cắn. Trưa ăn
cơm xong em cũng hay mang
xương xẩu ném cho nó ăn, hồi đó
cũng ngố cứ nghĩ chơi với nó, cho
nó ăn thì nó sẽ coi mình là bạn và
không cắn mình.
Tối hôm đó, cứ thấy nó gừ gừ nghĩ
là nó muốn đi vệ sinh nên bác thả
nó ra luôn. Vừa cởi xích là 2 con
chạy ù ra ngoài ngõ. Lúc sau mấy
bác cháu đang ngồi ở hiên nói
chuyện, ở hiên nhà có 2 cái cột thì
bố em treo cái võng ở đó để nằm
cho mát, con Tô đi lững thững ở
ngoài ngõ vào nhưng không thấy
con Lu. Nó cứ đi rồi bỗng dưng
nhảy tót lên cái võng để ngồi rồi
đung đưa, bác em đuổi xuống được
1 lúc thì nó lại nhảy lên. Bác Đại bực
quá lôi cái võng xuống để cất thì nó
gừ gừ rồi lủi đi mất.
Lúc đi ngủ bác em có gọi 2 con về
để xích lại sợ nó đi lung tung bị bắt
mất nhưng gọi mãi thì chả thấy
chúng nó đâu nên đành thôi, đóng
cổng và đi ngủ. Bác gái với cả 2 em
của em( đúng ra em phải gọi là anh
chị nhưng chúng nó bé quá nên cứ
gọi là em cho dễ gọi) ngủ ở cái
giường mà bác trai em trước lúc
mất nằm ở đấy, bác gái vừa vào bật
điện thì tự dưng thấy con Tô đang
nằm trên giường từ bao giờ rồi, lúc
này 2 em của em chúng nó vẫn ngủ
như chết. Nghe tiếng bác gái hét,
bác Đại và bố em chạy vào, 2 người
cũng sững người 1 lúc vì biểu hiện
kỳ quái của con chó, rồi nhanh
chóng đuổi nó ra khỏi giường
nhưng nhất quyết nó không chịu đi,
2 đứa bé thấy ồn dậy khóc ầm lên.
Cả nhà sốt hết cả ruột, lúc sau bố
em cầm 1 cành dâu vào rồi quất
đuổi con chó thì nó tru ầm lên rồi
chạy mất hút. Bác gái cứng đơ người
vội vàng đi thắp hương cho bác trai.
Trong đầu mỗi người đều có 1 mớ
tâm trạng chẳng muốn nói ra.
Mãi đến khuya em mới bắt đầu ngủ
được, lần này em xin ra ngủ với bố
và bác. Đang nằm thiu thiu thì tự
dưng em nghe thấy tiếng cười the
thé vọng từ cổng vào, 1 lúc sau thì
nghe thấy tiếng chó sủa, xong lại tru
lên, được 1 lúc thì mọi thứ im bặt
chỉ nghe thấy tiếng chó rít rít như
kiểu mình vừa mắng nó xong rồi nó
biết lỗi vậy. Chả biết là gì em run
quá nép người vào cạnh bố và bác,
cố dỗ giấc ngủ nhưng tiếng đó cứ
ám ảnh làm em không thể ngủ
được. Có lẽ được 1 lúc em mệt quá
mà ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, vừa mở cổng ra thì
bác em hết hồn vì thấy con Tô và
con Lu nằm chết ngay ở cổng, trên
người 2 con chi chít vết cắn, 2 con
nằm cách nhau độ 3 bước chân
người lớn, con Tô nằm ngay gần
cổng, lúc sau nhìn kỹ thì thấy có 1
số vết cào ở cổng, bác em nghĩ là
nó đã cố để vào nhà nhưng mà
không được. Người ta vẫn bảo là
chó cắn ma, nhưng 2 con Tô và Lu
thì bị ai cắn? Mọi người vội mang 2
con ra sau vườn chôn rồi chả ai bảo
ai, hình như mọi người muốn tránh
chuyện về con chó.
Phần 4: Hồi ức
Cả ngày hôm đó ai cũng im lặng,
chả ai nói với ai được câu gì, em
muốn kể chuyện tối hôm qua và cả
hôm trước nữa mà không dám kể,
chỉ sợ mọi người không tin bảo em
mệt quá nên nghĩ bậy. Mà rất lạ, cứ
ban ngày thì không sao nhưng tối
đến là em lại có cảm giác rờn rợn
khi ở nhà bác. Hôm đó lại 1 buổi tối
nữa em phải ở đấy, sau khi ăn uống
xong xuôi, mọi người cũng đã nói
chuyện với nhau, thì bác Đại bắt
đầu kể chuyện ngày xưa cho mọi
người nghe, bác bảo từ ngày xưa ở
đây đã có nhiều chuyện kì dị rồi.
Đó là hồi ông bà ngoại em còn ở
trên này, mãi sau cả nhà mới
chuyển xuống dưới xuôi để ở vì quê
ông ngoại em ở đấy. Bác Đại lúc đó
cũng chỉ tầm 11, 12 tuổi, một hôm
ông ngoại em đi chơi ở nhà ông bạn
ở làng bên, mà 2 làng thì chỉ cách
nhau 1 cái cầu bé tí bắc qua cái
mương làng. Hôm đó ông cũng có
uống rượu, chưa đến độ say nhưng
cũng ngất ngưởng. Ông thì gan lắm,
chả biết sợ cái gì kể cả ma sống lẫn
ma chết, bạn ông em thấy ông hơi
ngất ngất định đưa về nhưng ông
em không cần, ông bảo ông có
chân ông tự về được, ông kia thì biết
tính ông em sĩ diện nên cũng thôi.
Ở đầu làng em lúc đó có 1 bụi tre to
lắm, chẳng biết nó có từ bao giờ vì
từ lúc ông em còn bé đã thấy nó
mọc ở đấy từ lúc nào rồi. Mọi người
vẫn kháo nhau là ở đấy có ma, nên
tối tối là ở chỗ đấy vắng tanh chả có
người qua lại gì hết, nếu ai có việc
phải ra khỏi làng vào ban đêm chắc
cũng chỉ dám tìm đường khác mà
đi.
Ông về, vừa đi vừa huýt sáo thì tự
dưng trong bụi cây trước mặt có 1
đàn lợn con màu hồng chui ra, có 5
con cả thảy nhưng không thấy lợn
mẹ. Nhìn đàn lợn đẹp lắm, ông rình
rình theo sau để bắt, chả biết lợn
nhà ai thả rông, cứ bắt về nhà mình
thì là của mình, lúc đó ông em nghĩ
vậy. Cứ chạy theo sau nó nhưng mãi
mà ông không đuổi kịp, đến lúc thấy
nó chui vào bụi tre ở đầu làng rồi
mất hút, ông bắt đầu chui vào và
tìm.
Ở nhà thì bà em thấy khuya rồi mà
vẫn chưa thấy ông về, sợ ông gặp
chuyện nên sai bác Đại và cậu Sơn
đi tìm. Cả nhà nháo nhác đổ đi tìm,
ra đến bụi tre thì thấy có 1 đôi dép
ở đấy, bà nhìn 1 lúc biết đấy là dép
ông rồi, bảo bác Đại cầm đuốc soi
vào bụi tre thử xem. Sau khi soi vào
bụi tre thì mọi người kinh hãi khi
thấy ông nằm lọt thỏm trong đó,
bình thường thì bụi tre này đã dày
và rậm rạp rồi, 1 đứa bé muốn chui
vào trong đó đã khó chứ nói gì 1
người lớn, vậy mà ông em có thể
nằm tọt trong đó và ngủ ngon lành
được. Bà bảo cậu Sơn chạy về lấy
dao để chặt tre lôi ông ra, về nhà bà
cứ khóc, 1 lúc sau thì ông tỉnh dậy.
Mọi người xô vào hỏi sao đêm hôm
ông lại chui vào bụi tre làm gì thì
ông bảo tao thấy đàn lợn con đẹp
quá nên chạy theo để bắt, thấy nó
chui vào bụi tre tao mò vào tìm
nhưng chả thấy gì, tao vừa chui ra
thì thấy đã ngồi ở nhà rồi.
Mọi người sợ sệt, chả ai bảo ai cái
gì, nhưng ai cũng biết là lúc mọi
người lôi ông ra khỏi bụi tre kia thì
ông vẫn nghĩ là mình đang mò ở đó
để tìm đàn lợn mà không biết mình
đã ngất. Bà em lặng lẽ ra bàn thờ cụ
thắp hương rồi khấn. Ông em thì
hình như cũng biết mình vừa gặp
cái gì, lẳng lặng ra giếng rửa mặt rồi
vào đi ngủ.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu vì sau
này bác và cậu em còn gặp 1
chuyện nữa.
Vì là truyện viết theo những gì em
nhớ nên các bác từ từ để em nhớ
rồi viết tiếp. Em sẽ cố gắng viết
nhanh nhất có thể, các bác thông
cảm nhé.
Truyện có thể sẽ có vài chỗ lan man
kể lể nhưng ngay ban đầu em đã
nói rõ định hướng là kể theo từng
chuỗi sự việc mà nhà em đã gặp
phải nên các bác bỏ qua cho em
nha.
Chả hiểu sao em cách với xuống rồi
đầy đủ rồi mà post vào đây nó cứ
dầy di dít lại, các bác chịu khó đọc
vậy
// tiếp phần 4
Quê em có 1 đoạn của sông Đà
chảy qua, cứ đến tháng 1, tháng 2
hàng năm là nó cạn gần hết 1 nửa
sông để lộ ra 1 bãi cát vàng rất đẹp.
Mấy năm sau cái ngày ông gặp ma
thì mọi người trong nhà cũng quên
luôn chuyện đó. Hồi đó bác Đại và
cậu Sơn rất hay nghịch, buổi trưa
ông bà bắt ngủ nhưng toàn lẻn ra
ngoài chơi. À quên chưa kể với các
bác về gia cảnh nhà ông em, ông
sinh được 4 người con, 2 trai và 2
gái, bác Đại và cậu Sơn thì em vừa
kể rồi, còn 2 người con gái là mẹ em
và dì Nhật. Dì Nhật sau này yêu chú
em quê ở trên này nên không theo
ông em xuống dưới xuôi nữa.
Tối hôm đó, bác với cậu rủ nhau ra
bãi cát chơi, có cả mấy đứa bạn của
cậu nữa, mẹ em và dì sợ ông bà nên
không dám đi. Ra đến nơi thì mọi
người kiếm củi đốt để sưởi vì hôm
đó trời vẫn còn rét. Đang cười đùa
với nhau thì cậu Sơn bảo đi rửa tay,
tay bẩn quá. Mọi người ngồi 1 lúc thì
mới nhớ ra cậu Sơn chưa về, bác
Đại liền gọi:
- Sơn ơi, mày làm gì mà lâu thế
Lúc sau có tiếng